
Luật chơi : Mỗi người chơi phải bắt đầu với 7 sự thật/ sở thích gì đó về bản thân họ. Những người bị bắt cần phải viết vào blog của họ về 7 thứ đó, cũng như những điều luật này. Kết thúc entry, bạn phải bắt ng khác và liệt kê tên của họ. Đừng quên để lại cho họ một quick comment nói rằng họ đã bị bắt và phải đọc blog của bạn!
Trò chơi này như là virut ấy nhỉ?
Oái, tớ không khoái trò này lắm, nhưng em Hà Phương yêu quý đã tag tớ với lời chú thích: ” chị Dahlia-chị em, em rất quí vì chị rất tâm lý n mà vưỡn bị dính”. Hic, tớ không thể phụ lòng em được. Thôi thì tớ nhắm mắt đưa chân, kể 7 cái gì gì đó, hi vọng sẽ giúp mọi người biết về tớ rõ hơn nhỉ? ![]()
1. Tớ rất thích những con vật dễ thương, đặc biệt là mèo và cún. Con nào càng ngoan ngoãn, biết nghe lời, không đi chơi xa, suốt ngày lẽo đẽo theo tớ thì tớ càng quý. Một điểm quan trọng để tớ chọn con vật cưng cho mình là trông mắt phải thật hiền, màu lông đẹp, trắng tinh thì càng tốt(có lẽ là tớ hơi ưa hình thức)...
2. Cái ảnh mà tớ thích nhất là ảnh mẹ đưa đi chụp hồi tốt nghiệp… mẫu giáo. Trông xinh lắm! hồi bé, ai cũng bảo trông tớ giống búp bê mà. Nhưng phải cái người ta cũng bảo “Ai khi bé càng xấu thì lớn lên càng xinh, và ngược lại” – Dù không muốn nhưng cũng phải tôn trọng sự thật thôi.
3. Vết sẹo ở trên môi của tớ là do…. tập bay(
cuối năm lớp 1). Nhiều bạn lần đầu gặp tớ không dám hỏi vì tưởng tớ là do bẩm sinh hoặc sợ tớ ngại nên không dám, hoặc suy nghĩ “đen tối” nhưng tớ chẳng để ý chuyện này đâu, bạn nào hỏi thì tớ càng quý. Thực ra chỉ là vết tích sau khi tớ lăn từ tầng 2 xuống thôi(sảy chân chứ không phải tự tủ đâu nhá), hậu quả đi kèm là cái răng cửa bị gãy 3 năm sau mới mọc được
.
4. Tớ cực kỳ ghét uống thuốc, thà tiêm còn hơn. Hồi bé sau 1 đợt ốm, phải tiêm nhiều quá, riết thành quen, tớ thấy tiêm thật nhẹ nhàng. Còn uống thuốc thì đúng là cực hình với tớ và bắt tớ uống thuốc là cực hình với cả nhà tớ. Mãi tới năm lớp 12 học hành vất vả quá, uốn thuốc bổ nhiều quá, tớ mới có thể tạm quen chứ vẫn rất sợ uống thuốc. Ngày nhập học bác tớ khuyên bỏ Ngoại thương đi học Y Hà Nội vì “làm ăn kinh tế thất đức lắm”, bố mẹ và chị cũng khuyến khích theo ngành y, nhưng tớ nghĩ “mình còn không chịu uống thuốc thì bắt ai uống thuốc được”…Y là một ngành thật khó khăn! ![]()
5. Tớ thuận tay trái. Tớ rất tự hào vì điều này
, không phải vì người thuận tay trái thông minh, giỏi giang như người ta nói đâu. Đó là vì ông nội tớ thuận tay trái, và ông bảo “cháu nào thuận tay trái mới đúng là cháu ông”...và cả nhà nội chỉ có mình tớ. Dĩ nhiên, tớ được cả nhà cưng, nhất là bà nội. ![]()
6. Tớ có rất ít bạn thân, nhưng rất nhiều bạn tốt. Kỷ niệm đẹp trong tớ là hình ảnh đạp xe lang thang khắp những nẻo đường PL cùng N, những hôm trời mưa N ngồi sau che ô(kiểu che đặc biệt của riêng bọn tớ)
… Kỷ niệm với ông bạn thân, những ngày ngồi cạnh, những trò nghịch… đặc biệt là những ngày cuối cùng của đời học sinh
. Tớ nhớ những kỉ niệm với mỗi người bạn, mỗi người đều là một phần giúp tớ luôn cảm nhận được cuộc sống thật hạnh phúc.
7. Tớ rất yêu gia đình của tớ, yêu ngôi nhà gắn bó với tuổi thơ tớ, dù thời gian tớ ở đó rất ít
. Từ khi bắt đầu đi học, tớ đã học hơi xa nhà, trưa vào nhà ông bà ngoại và chỉ về nhà vào buổi tối. Lên cấp 3 thì lại đi xa hơn, cả tuần về nhà 1 lần; đại học lại đi xa hơn nữa, nhưng tớ mong chỉ dừng lại ở đây thôi, không muốn đi xa hơn nữa đâu. Ít ở nhà nên nhiều khi tớ thấy thiếu thốn tình cảm, nhưng may mắn là cả nhà rất hiểu nên luôn quan tâm, động viên tớ… Những khi buồn
, gia đình là nơi duy nhất tớ muốn trở về.
- Trên đây là một số chia sẻ của tớ và bây giờ là đến phần tớ chỉ điểm những kẻ phải kể tiếp về những sự thật sau tớ. Tớ mạn phép đề nghị những bác nào đã đọc bài của tớ nếu có nhã hứng thì tiếp tục tham gia trò chơi này nhé. Coi như tớ năn nỉ đi mà...
(Bỏ qua phần liệt kê tên nhé). Có ai thắc mắc gì thêm thì cứ hỏi thoải mái, vì trả lời hay không là việc của tớ mà... 
- P/S: tớ đã dính tag rồi mà Linh má mì và em Kiều xinh đẹp nhà tớ vẫn tag tớ tiếp
- Em Bình yêu quý của chị, em muốn biết thêm gì về chị nào, hic, chị không muốn viết thêm 7 sự thật nữa đâu. mất hết cả bí mật...