
Hôm nay đi lướt qua con đường Nguyễn Du, con đường hoa sữa, lại thấy sống lại những cảm xúc tưởng như đã lãng quên từ lâu.
Mình nhớ về con đường ngày xưa, con đường với những sấu già, phượng vĩ và những hoa sữa. Mùa hạ bắt đầu với những hàng phượng vĩ cháy rực màu hoa đỏ, giữa hè những bông hoa sấu trắng bé li ti, lấp lánh trong nắng, xác hoa vương trên tóc, vương trên những bước chân và hình như nó vương cả vào một miền kỉ niệm… Khi những cơn gió đầu tiên của mùa thu tới, cũng là lúc màu hoa đỏ chỉ còn thưa thớt, trở nên hiếm hoi trên những cành cây già cỗi; Trái sấu đã vàng ươm, trễ cả mùa thu hoạch; Tất cả nhường chỗ cho một mùa hoa sữa bắt đầu... Không phải chỉ còn đường đấy mới trồng hoa sữa, mà sao mình thấy hoa sữa ở đó đặc biệt thế, vì ở đó trồng nhiều? hay cây quá già? chẳng biết nữa, chỉ biết 3 năm qua con đường ấy, 2 năm cách xa, mà mùi hoa sữa ấy như còn đâu đây... Chúng thuộc về một miền ký ức chẳng thể gọi tên ...
Đã 2 năm rồi, mình không dạo trên con đường ấy, những chuyến xe qua, những vội vã của cuộc đời, hình như mình thiếu đi những khoảng lặng cần thiết trong cuộc sống.. ngày mai thôi, mình sẽ lại thêm một lần lướt qua,... dù muốn, chẳng thể làm gì hơn, dù biết thế nhưng vẫn muốn thêm một lần được lướt...
Gửi tặng mọi người bài hát "Tiếng hè" - một ca khúc không thể lãng quên trong lòng những cựu học sinh chuyên Hà Nam.. Những ngày cuối năm lớp 12, không nhớ nổi là mình đã hát bao nhiêu lần, thấy nhớ những khuôn mặt thân yêu, bọn mình đều thích bài này nhỉ? Mong có dịp hát lại quá!!!
Tuổi học trò nào như lá trên cây
Thế rồi cuối hạ theo về mưa bay
Tuổi học trò nào áo trắng thơ ngây
Nụ cười tươi thắm, bóng cây sân trường
Kỷ niệm ngày nào lưu luyến bên ai
có người con gái tóc xoã ngang vai
Gặp lại một chiều trong tiếng mưa rơi
Gợi lên nỗi nhớ xa xăm một thời
Áo trắng trong nắng hè,
với những tiếng ve râm ran vang ngoài kia
Với những khúc ca bay cao trên trời xa
Dệt bao mơ ước...
cánh thắm trong nắng hồng,
Kìa phượng rơi
Gọi người ơi
Hẹn cùng nhau đến những chân trời...
Hẹn cùng nhau đến những phương trời...
“vào mùa thu đi dưới con đường này rất lãng mạn”. Mùa thu phải quay lại chứ? Lang thang trên đường, ngắm hoa sữa rơi, cảm nhận mùi hương thơm ngát đến nồng nàn… ừ thì, hẹn nhé, mùa thu…
cảm ơn ai đó đã đi cùng em... Tặng cho em thêm một kỷ niệm đẹp và nhắc em nhớ về những ngày xưa...