Hôm nay anh Gà con nhắc mình viết entry mới, nhớ ra là hơn 1 tuần rồi mình không viết? Nhưng viết gì bây giờ nhỉ, trong đầu mình toàn hợp đồng, doanh thu, thanh toán, …sms, giải trí, ….Ô, nhưng tớ vẫn dành thời gian để đi chơi, gặp gỡ bạn bè đấy, những khi ấy thấy thoải mái hẳn...
Giọng điệu mệt mỏi quá! Không ổn… Đổi gió thôi nào…
Cảm ơn mọi người thời gian qua đã quan tâm, hỏi han, động viên, chia sẻ, … với tớ. Báo cáo với cả nhà là tớ đã đi làm được 2 tuần rồi, tuần này dù vất vả nhưng quen công việc nên mọi thứ cũng nhẹ nhàng hơn. Tớ có cảm giác mình lớn hơn 1 tí, suy nghĩ nhiều hơn 1 tí và tất nhiên là biết nhiều hơn 1 tí…Kinh nghiệm tìm việc tớ đã chia sẻ với nhiều người rồi, còn kinh nghiệm làm việc thì chờ khi nào out of work, tích lũy kha khá rồi tớ chia sẻ luôn thể…
Phải kể gì về cái công ty bé bé xinh xinh của tớ chứ nhỉ? Tên khai sinh công ty phần mềm & quảng cáo trực tuyến VSC, hi vọng thời gian tới mọi người sẽ quen thuộc với cái tên này…
Tớ rất vui mừng được thông báo ở công ty tớ là người trẻ nhất, xinh nhất và được cưng nhất… còn lâu mới có người chiếm được vị trí này của tớ
… Trừ trường hợp tuyển thêm nhân viên mới
. Ở nick của tớ đã hiện đủ ngày sinh tháng đẻ, năm sinh của tớ, thế mà khi làm việc với toàn người hơn tuổi, có cả một chị sinh năm 81 cứ gọi tớ là chị
… ôi, buồn quá! tớ thấy tổn thọ quá!
lẽ nào mọi người nhìn thành năm sinh “78”…
Anh em chỗ tớ sống và làm việc với nhau tình cảm lắm, mọi người rất đoàn kết chiến đấu, làm hết sức, chơi hết mình, khó khăn thì lại động viên nhau… lần đầu mới gặp tớ nể giám đốc của tớ ghê gớm
, nhưng mà bây giờ… thường thôi(cũng chỉ như một ông anh khó tính trong nhà)…(chuẩn bị tinh thần mai bị mắng
). Buổi trưa, anh em cùng nhau ăn uống, trò chuyện, cũng hiểu nhau nhiều hơn, thấy gắn bó hơn…các ông anh không quên dành thời gian để dạy dỗ và nhắc nhở em gái, truyền đạt kinh nghiệm trên cơ số các lĩnh vực…
Tối hôm qua, 11h đêm, các anh nhà tớ đi mua bia về uống, đã thế anh nào cũng rất vui vẻ khoe với em… Tớ bị bỏ rơi, thấy tủi thân ghê gớm…Sáng nay cả công ty rủ nhau đi ăn phở, nhưng đột xuất tớ không có xe đi, dù đã gọi điện cho các anh nhưng tớ vẫn thấy ân hận lắm
… vì báo hại các anh nhà tớ dậy sớm chờ tớ, chuẩn bị tư tưởng đi ăn phở, mà sau đó lại ngồi đau khổ gặm bánh mì…
Dù công ty còn không ít khó khăn nhưng cũng đã có những thành công ban đầu rồi…chắc sẽ sớm thôi, tớ sẽ giới thiệu các dịch vụ của bọn tớ… Mọi người ủng hộ nhé!
À, trả lời hộ tớ câu hỏi nho nhỏ ở dưới nhé…cảm ơn cả nhà!