Friday, March 27, 2009

Đoạn cuối một chuyện tình

(Hoathuytinh.com) Ba tôi là một người đẹp trai và rất có duyên. Ông có một vẻ khôi hài tưởng như hời hợt nhưng nếu hiểu ông thật nhiều, người đối diện sẽ nhận ra sự sâu sắc trong mỗi câu đùa bỡn đó. Ba tôi rất đào hoa. Nếu trong đời tôi mà gặp được một người như ông, tôi sẽ yêu ngay không do dự. Nhưng ba khá khó hiểu và hay làm tôi sợ mỗi khi ông buồn vì bị mẹ chì chiết. Ba tôi theo đạo công giáo, ngày xưa khi lấy ba tôi mẹ cũng phải theo đạo, nhưng sau đám cưới không bao lâu bà không thèm đi nhà thờ nữa. Còn ba, thỉnh thoảng tôi thấy ông trở về từ nhà thờ vào sáng chủ nhật, mắt buồn vô hồn ngân ngấn nước. Ba nói ông vừa xưng tội. Tôi chưa thấy ba có lỗi với ai, ngay cả một con côn trùng nhỏ nhoi ông cũng không nỡ giết. Ông tốt bụng đến mức hay bị lợi dụng. Vậy tại sao ông cứ hay xưng tội. Hay là ông có lỗi với mẹ vì chỉ có mẹ là không bao giờ hài lòng với ông?

Mẹ không xứng với ba nếu xét về ngoại hình. Mẹ không xấu, thậm chí nếu nhìn kỹ sẽ thấy mẹ rất có nét. Nhưng có thể vì lúc nào mẹ cũng cau có còn ba thì tươi cười nên trông mẹ rất khó coi bên cạnh ba. Mẹ hay nói "Tao đã từng yêu ổng" nhưng ba thì chưa bao giờ nói gì về tình yêu của hai người. Tuy đào hoa nhưng chưa bao giờ ba phản bội mẹ. Năm tôi 19 tuổi, khi vào năm nhất đại học tôi phải lòng ngưoiừ thầy trẻ của mình. Thầy khá đẹp trai nhưng chưa đẹp bằng ba tôi. Lần đầu tiên biết yêu tôi khó giấu những cảm xúc của mình, về nhà tôi hay nhắc đến thầy, nhắc nhiều đến nỗi ba tôi nhận ra và nhìn tôi nhẹ nhàng hỏi "Yêu rồi sao?". Ánh mắt ba rất lạ lùng. Vừa khích lệ nhưng cũng vừa răn đe. Rồi ba nói tiếp "Con gái rồi sẽ hiểu ba!". Nhưng tôi chẳng hiểu gì sất và còn đang bận tâm đến mối tình đầu của mình. Cho tới hôm nay, khi tôi đã kịp yêu thêm hai người nữa mà vẫn chưa đi tới hôn nhân thì tôi phát hiện ra ngăn tủ bí mật của ba.

Những tấm hình đen trắng ba tôi đã chụp từ lâu được xếp kỹ lưỡng trong những phong bì ngả vàng. Bên ngoài mỗi phong bì được viết chủ đề của tập ảnh và các mốc thời gian. Hình lúc ba còn trẻ đẹp trai quá sức tưởng tưởng nhưng chưa bao giờ ba đêm khoe với tôi. Thậm chí tôi nghĩ mẹ cũng không biết gì. Hồi đi học ở đại học văn khoa Sài Gòn ba có khuôn mặt thật ngây thơ với đôi mắt đen trong sáng, lúc tham gia vào ban nhạc trẻ "Sur le Mont" chuyên hát nhạc Pháp thì ba "bày đặt" để tóc hippy hơi dài, nhìn có vẻ quậy nhưng mặt vẫn hiền queo. Và mỗi xấp hình gợi cho tôi nhiều tò mò khi đọc thấy dòng chư bên ngoài phong bì "Những ngày tháng đẹp". Đây rồi, thì ra là hình ba chụp với một cô gái xinh xắn, khuôn mặt trái xoan và đôi mắt tròn đen cũng to như mắt của ba.

Trong ngăn kéo bí mật, ngoài mấy xấp hình ra, tôi còn tìm thấy mấy tấm thiệp chúc sinh nhật ba của một người bạn tên Lan và bất ngờ thấy cả một lá thư mà ngoài phong bì không có tên người gởi cũng như người nhận. Thư viết bằng mực xanh, nét chữ nghiên đều rất nữ tính. Thư cũng không đề ngày nhưng tôi thấy nét chữ của ba đề bên trên "nhận được ngày...". Tôi bắt đầu đọc...

"Duy nhớ,
Trong đời Lan, Lan đã nhận được nhiều bức thư thổ lộ của các chàng trai. Nhưng Lan không ngờ là có lúc tới phiên Lan, Lan cũng làm cái việc "vạch áo cho người xem lưng".

Lan không xác định được từ khi nào, Lan đã phải lòng Duy. Và kể từ ngày đó, Lan luôn luôn khổ sở và day dứt. Lan không quan tâm Duy có tình cảm với Lan hay không, Lan không có ý mong chờ Duy nói gì đó với mình. Vì Lan thích làm người chủ động. Và người thích chủ động đó, cho tới ngày hôm nay mới dám thổ lộ lòng mình một cách chân thành nhất vì người ta có nỗi khổ tâm riêng. Khi Lan biết mình có tình cảm với Duy thì Lan đã có anh Minh rồi. Điều này xảy ra trước khi anh Minh đi khá lâu. Và khi anh Minh đi du học xa, Lan không còn gặp ảnh thường xuyên nữa thì Lan ngạc nhiên thấy mình không nhớ đến ảnh. Mà người Lan thấy hằng đêm trong những giấc mơ, làm Lan thao thức, nghĩ ngợi lại là Duy. Lan thấy có lỗi với anh Minh, nhưng nếu người ta có quyền sống thật với lòng mình và có thể hiểu được vì sao mình lại xử sự như vậy thì cuộc đời đỡ rắc rối hơn rất nhiều.

Lan có thể gọi tên tình cảm của mình dành cho Duy. Đó là tình yêu, trong sáng và chân thành. Lan hy vọng Duy không cười Lan vì Lan là con gái mà lại đi bước đầu tiên. Duy không săn sóc, không chiều chuộng Lan, thậm chí sinh nhật Lan cũng không nhớ. Nhiều lúc Duy chững chạc và sâu sắc, rất người lớn làm Lan kính trọng. Nhưng đôi khi Duy lại hời hợt và mất phương hướng, trẻ con quá làm Lan tổn thương.

Sở dĩ Lan muốn Duy biết Lan yêu Duy là vì Lan hy vọng Duy sẽ nghĩ khác đi về cuộc đời này. Duy sẽ sống có ý chí hơn và tích cực hơn. Duy đừng xem trọng những vấn đề tài chính hơn tình cảm con người. Duy có đủ điều kiện xây dựng một gia đình hạnh phúc, Duy chỉ thiếu một tham vọng tiến thân và thừa những ý nghĩ tiêu cực.

Lan biết mình không dễ dàng yêu ai. Vì vậy một khi Lan đã yêu Duy thì cũng có nghĩa là Duy xứng đáng. Xin Duy đừng cho là Lan kiêu ngạo, mà Duy có nghĩ vậy cũng không sao.

Còn vài ngày nữa anh Minh về. Rồi Lan sẽ tiếp tục làm người yêu của ảnh hay ảnh sẽ không chịu đựng nổi khi biết là trong tim Lan đã có thêm hình bóng của một người con trai khác. Sau khi đọc xong thư này, vì một lý do nào đó, chắc Duy sẽ tránh mặt Lan. Lá thư này chỉ để Duy hiểu Lan hơn, vậy thôi. Lan khôgn đòi Duy phải có tình cảm phản hồi đâu, đừng lo!
Lan"

Cô Lan này đúng là một người đặc biệt, vừa sắc sảo vừa bộc trực, vừa kiêu kỳ vừa khiêm tốn. Tôi tò mò muốn biết số phận cô sau này, cô sẽ lấy "anh Minh"? Còn ba tôi, sao một cô gái tuyệt vời như cô Lan mà ông không cố gắng dành lấy để rồi cưới mẹ tôi mà sống không hạnh phúc?

Ngày mai ba sẽ đi công tác ở châu Âu về. Chùm chìa khoá ba giao cho tôi để vào côgn ty dọn dẹp phòng làm việc đã giúp tôi vô tình phát hiện ra ngăn tủ bí mật. Hẳn ba đã trân trọng những kỷ niệm của mình nhiều lắm nên mới không muốn chia sẻ với ai. Nhưng tôi cũng nóng lòng muốn nghe ba tâm sự. Dù gì tôi cũng lớn rồi, và tự nhiên tôi có cảm tình với cô Lan quá.

Ba về. Tôi nhìn lại ba. Ba đã thay đổi khá nhiều so với thời những tấm hình trong ngăn tủ. Mắt ba không còn vẻ hiền lành của một chàng trai mới lớn. Nhưng mắt ba vẫn còn buồn và nụ cười vẫn còn tươi. Đến bây giờ tôi mới nhận ra ba mình có một vẻ đẹp mâu thuẫn như cá tính của ông: vừa chững chạc và sâu sắc nhưng đôi khi lại hời hợt và mất phương hướng. Tôi đưa trả chùm chìa khoá cho ba:

- Con đã dọn dẹp. Sao những lần đi công tác trước ba không bắt con dọn phòng giùm luôn? Bề bộn lắm!

- Đọc hết rồi chứ?

Tôi không biết ba muốn nói gì. Giọng ba trầm, mắt ba sâu, miệng ba mím lại. Dù đã già ba vẫn còn rất đẹp trai. Thì ra ba cố tình cho tôi phát hiện ra ngăn kéo bí mật. Đã tới lúc ba muốn chia sẻ với tôi? Ba nhìn tôi dịu dàng và rồi tôi cũng thú nhận: "Đọc hết!". Không cần rào trước đón sau, ba vô đề ngay như đã chờ đợi ngày được tâm sự với con gái lâu lắm rồi:

- Lan và ba học chung lớp ở ĐH và cùng tham gia vào ban nhạc của khoa. Đó là mối tình duy nhất của cuộc đời ba. Nhưng ba đã không đủ can đảm để dành lấy nó. Con đã yêu và thất bại nhiều lần, nhưng có thể con chưa hiểu tình yuêu là gì. Con chưa từng biết đến một mối tình lớn làm người ta suốt đời khắc khoải. Hôm nay ba muốn nói hết cho con nghe, con sẽ hiểu chuyện ba mẹ hơn và biết đâu con sẽ thành công hơn trong tình yêu sau này. Đừng ngắt lời ba.

Ba mở ngăn tủ lấy xấp hình chụp với cô Lan ra xem qua một lần nữa, rồi ba giở lá thư úa vàng ra, tay run run xúc động.

- Lan đã yêu ba biết nhường nào, thậm chí Lan có thể bỏ tất cả để đến với ba. Nhưng ba không dám. Bao nhiêu năm qua ba tự hỏi vậy mình có yêu Lan nhiều như Lan đã yêu ba không? Nếu yêu sao ba còn để mặc cảm, sự xấu hổ và hèn nhát chi phối khiến ba đã chạy trốn Lan. Ba và Lan học chung lớp nhưng khi Lan có anh Minh rồi thì hai người mới có dịp hiểu nhau hơn lúc cùng tham gia vào ban nhạc "Sur le Mont". Thật ra tình yêu không phân biệt kẻ đến trước người đến sau. Nhưng ba lúc đó là một thằng sinh viên nghèo học xa nhà, rồi ra trường cũng không có sự nghiệp cho ra hồn mà chỉ là một tên thư ký cho hãng bia của Pháp. Còn Lan vừa học giỏi vừa xinh đẹp lại tháo vát nên làm trong một lãnh sự quán. Anh Minh của Lan còn xuất sắc hơn, nhà lại có quyền thế, gìau lắm. Đặc biệt ba biết anh ta yêu Lan vô cùng và theo đuổi Lan hơn một năm trời mới được Lan chấp nhận. Con coi làm sao ba không có mặc cảm cho được.

Ba ngừng lại, mắt ba mở to thất thần như hối tiếc một điều tốt đẹp mình đã vô tình đánh mất.

- Khi Lan đưa cho ba lá thư này, Lan nói "Đọc đi!" - Ba lắc đầy cười - Lan lúc nào cũng nói những câu ra lệnh với ba, nhưng lần đó nói xong Lan vụt chạy vào nhà. Và ba đã không gặp lại Lan ròng rã 30 năm qua. Ba ngỡ ngàng cầm lá thư trong tay, không ngờ được. Chăc con có thể tưởng tượng ba xúc động thế nào khi đọc những dòng chữ bộc bạch lòng mình của Lan. Ba đã khóc nức nở như một đứa trẻ, vì hạnh phúc, vì tủi thân, vì bối rối. Ba đọc đến thuộc lòng, nhắm mắt cũng hình dung được nét chữ của Lan. Ba muốn gọi điện cho Lan gặp nhau nói hết mọi chuyện nhưng không đủ can đẩm. Ba tự cấm mình không được nhớ đến Lan và ba dãd tránh mặt Lan như Lan dự đoán,. Ba tự thuyết phục mình "Yêu là phải hy sinh", Lan không thể nào hạnh phúc được với một người như ba. Nói yêu Lan làm gì khi mà ba không đủ sức lo cho Lan một cuộc sống tương đối. Còn với anh Mnh, Lan sẽ có tất cả. Anh ta vừa có tài lại vừa có đức. Rồi Lan sẽ quên ba và lại tìm được sự đồng điệu với anh Minh sau thời gian xa nhau. Sau đó một năm Lan lấy chồng, ba cũng không đến dự vì lúc đó thật ra ba đang làm việc trên một chiếc tàu du lịch đi vòng quanh thế giới. Ba đã đổi việc làm để được ra đi, để trốn chạy đất Sài Gòn nhiều kỷ niệm. Con biết Lan lấy ai không?

- Anh Minh chứ còn ai vô đây nữa!

- Không, anh ta cũng không có cái diễm phúc đó! - Ba cười, buồn đến mức tôi muốn bật khóc - Ba đã tự lừa dối mình. Trong thư Lan có nói là không nhớ gì đến anh Minh mà chỉ nghĩ đến ba. Vậy mà ba vẫn cố thuyết phục mình, Lan rồi sẽ hạnh phúc với anh ta. Sau khi anh Minh về ít lâu, chỉ chừng một tháng là Lan xin đi du lịch sang Pháp. Ba nghĩ Lan cũng muốn trốn chạy, trốn anh Minh và trốn tất cả những gì làm anh khổ sở. Rồi qua bạn bè chung của hai người, ba biết tin Lan làm đám cưới với một kiến trúc sư người Pháp và sang định cư luôn ở quê chồng. Lan vẫn liên lạc với bạn bè trong nhóm trừ ba Lan chắc là buồn và giận ba lắm. Khi nghe Lan lấy một người nước ngoài trong thời gian ngắn như vậy ba suy nghĩ rất nhiều. Ba chắc Lan khó có hạnh phúc với một cuộc hôn nhân như vậy. Ba muốn viết thư cho Lan nhưng tồi lại thấy mình không xứng đáng. Và ba đã cố gắng vươn lên như Lan hằng mong mỏi. Ngày xưa ba không bao giờ nghĩ mình có thể trờ thành một thương nhân vì tánh ba dễ mủi lòng và sống thiên về tình cảm. Nhưng có lẽ vì không muốn cứ mãi là một người đàn ông yếu hèn mà ba dã cố gắng và thành công với việc kinh doanh.

Ba ngừng lại, nhìn căn phòng làm việc sang trọng của mình và mỉm cười chua chát:

- Ba đã từng xem trọng vật chất khi ba còn quá khó khăn, đến khi tiền bạc quá nhiều ba mới hiểu tình cảm mới là điều đáng quí và khó tìm. Lúc trước ba không dám lấy ai và nghĩ cũng không ai muốn lấy ba. Nhưng sau khi Lan lấy chồng được bốn năm, bà nội hối ba lập gia đình vì sự nghiệp của ba đã khá vững chắc rồi. Ba lấy mẹ con như một sự sắp đặt, ba biết trước mình sẽ không thể nào hạnh phúc, vậy mà ba vẫn chấp nhận cưới. Ba có tội với mẹ con. Sau khi con ra đời ba mới giật mình vì đã tạo ra một con người không bằng tình yêu. Ba có tội với con. Ba không muốn lặp lại lỗi lầm này với một đứa con nữa nên mẹ con căm ghét ba. Ba muốn trả lại tự do cho mẹ nhưng bà từ chối.

- Con hiểu mẹ - Tôi lên tiếng - và con cũng hiểu ba.

- Con chưa hiểu ba đâu, chính ba còn không hiểu nổi ba nữa là! - Ba lại cười buồn

- Câu chuyện chưa kết thúc. Ba tình cờ gặp lại anh Minh sau 23 năm Lan lấy chồng. Con không tin được đâu, anh ta không lấy vợ. Anh nói với ba "anh đã cho Lan hết tình yêu của mình nên anh không thể nào yêu ai khác". Ba thấy mình cũng có tội với anh.

- Cô Lan này có phước thiệt! - tôi buột miệng - ai cũng yêu cô ta đến trọn đời.

- Đã rất nhiều lần ba muốn gặp lại Lan khi đi công tác sang Pháp nhưng ba sợ. Hai lần rồi ba cầm địa chỉ Lan, đáp xe lửa rồi taxi đến trước căn nhà Lan ở nhưng ba không dám xuống xe. Ba lúc đó đã 46 và 50 tuổi mà vẫn còn nguyên sự rụt rè cả thẹn ngày nào. Nhưng lần đi công tác này ba quyết định phải gặp cho được Lan để về kể cho con nghe đoạn cuối của câu chuyện

Tôi mở to mắt lắng nghe đoạn gay cấn nhất của một câu chuyện tình 30 năm sau

- Cô Lan có đẹp không? Cô sống hạnh phúc không?

- Ba không gặp được Lan

- Sao??

- Trước khi đến nhà ba quyết định gọi điện thoại. Ba nhận ra ngay giọng Lan, Lan cũng nhận ra ba "Duy hả? Có chuyện gì không? Sao lâu quá không gặp?" - Ba lắc đầu cười - Tánh tình không thay đổi!!" "Lan biết thế nào cũng có ngày Duy tìm Lan nhưng không ngờ lâu dữ vậy. Lan viết sẵn di chúc để lại một cái hộp cho Duy rồi". Ba đề nghị gặp mặt nhưng Lan từ chối. "Thôi! Bây giờ Duy già rồi, nhăn nheo , bệ vệ, xấu thấy mồ còn để Lan thấy làm chi. Duy đang ở đâu để Lan cho người đem quà đến. Bao nhiêu năm qua không liên lạc , nhưng giờ đã nói chuyện với nhau rồi thì sau này Lan sẽ viết thư". Ba nài nỉ bao nhiêu Lan cũng không chịu, cứ nói không muốn thấy ba đã già. Hai mươi phút sau cú điện thoâị đó, một chàng tây lai đẹp trai đem đến cho ba cái hộp, nói tiếng Việt rất giỏi. "Con là Michel Minh Duy mẹ con gởi bác hộp này. Con đã qua Việt Nam nhiều lần. Con đã từng cho xe chạy đến trước nhà bác ở Việt Nam theo lời mẹ con biểu để "thám thính" - cậu ta cười lém lỉnh - con phải ngồi trong xe rình bác gái để về nói lại là mẹ con đẹp hơn vợ bác. Sau này về làm ăn con sẽ đến nhà bác chơi, mẹ con xúi phải "cưa" con gái bác!"

Ba tôi bật cười lớn, cười sặc sụa. Khi ba nguôi cơn cười, tôi thấy trong mắt ba có nước. Ba mở va li lấy ra một hộp giấy và cho tôi xem những tấm thiệp sinh nhật. Mỗi năm người đàn bà đó đã viết cho ba tôi một tấm thiệp nhưng bà đã không bao giờ gởi. Còn ba tôi, ba nói: "Cho đến giờ ba cũng không nhớ được ngày sinh nhật của Lan".

Trong cuộc đời những chuyện như thế không phải ít. Mấy ai trong cuộc đời chọn được một kết cuộc hợp lý cho mình? Mấy ai đủ dũng cảm để gạt đi những con mắt người đời để mà sống cho riêng mình? Thế nên đừng trách sao con người luôn nuối tiếc khi nhìn lại quá khứ.

Wednesday, March 25, 2009

Với phụ nữ thế nào là đủ?

Tại “Cửa hàng bán chồng” 6 tầng, nơi đây chị em phụ nữ có thể chọn mua cho mình một người đàn ông theo các tiêu chuẩn khác nhau, ngay lối ra vào cửa hàng có treo một bảng nội quy với nội dung sau đây:

  • Bạn chỉ có thể vào cửa hàng MỘT LẦN DUY NHẤT.
  • Càng lên cao thì hàng càng chất lượng.
  • Chỉ được phép chọn từ tầng dưới lên không cho phép leo trở xuống để chọn lại.

Một chị nọ sau khi dừng chân trước tấm biển lối vào cửa hàng liền quyết định vào trong để thử vận may.

Sau khi đọc dòng chữ: “Những người đàn ông có công ăn việc làm” trên tấm biển treo trên lối vào tầng 1, chị nọ liền đi thẳng lên tầng 2.

Tấm biển trên lối vào tầng 2 ghi: “Những người đàn ông có công ăn việc làm và yêu trẻ con".

Chị đi tiếp lên tầng 3.

Tấm biển trên lối vào tầng 3 ghi: “Có công ăn việc làm, yêu trẻ con và đẹp trai".

- Được đấy! – Chị nọ thốt lên, nhưng chân vẫn bước lên cầu thang.

Trên lối vào tầng 4 tấm biển đề: “Có công ăn việc làm, yêu trẻ, đẹp trai vô cùng và biết giúp đỡ việc nhà.”

- Tuyệt vời! - Miệng nói vậy, chân chỉ vẫn bước lên tầng 5.

Trên lối vào tầng 5 là tấm biển: "Có công ăn việc làm, yêu trẻ, rất đẹp trai, biết giúp đỡ việc nhà và hết sức lãng mạn."

Chị nọ đã muốn dừng chân trên tầng 5 để chọn cho mình một người chồng lắm rồi, nhưng cuối cùng, chị vẫn vượt qua được chính mình để bước chân lên tầng 6.

Trên lối vào tầng 6, chị nhìn thấy tấm biển: Hàng này không có mẫu đàn ông nào hết! Bạn là người khách thứ 1.108.159 đã lên tới đây và điều này chỉ chứng minh một điều rằng không tài nào làm vừa lòng phụ nữ. Cảm ơn bạn đã tới thăm cửa hàng chúng tôi!


Câu hỏi cho các boy nhể^^ Bạn nghĩ mình ở tầng mấy???




1: “Những người đàn ông có công ăn việc làm”

0


2: “Những người đàn ông có công ăn việc làm và yêu trẻ con"

0


3: “Có công ăn việc làm, yêu trẻ con và đẹp trai"

0


4: : “Có công ăn việc làm, yêu trẻ, đẹp trai vô cùng và biết giúp đỡ việc nhà.”

0


5: : "Có công ăn việc làm, yêu trẻ, rất đẹp trai, biết giúp đỡ việc nhà và hết sức lãng mạn."

1


6: ke, không còn gì để nói

3





Sign in to vote

Trí thông minh của phụ nữ

Một phụ nữ đang lái xe trên đương thì bị một viên cảnh sát chặn lại. Anh ta yêu cầu cô gái xuất trình bằng lái xe vì cô đã chạy xe quá tốc độ.

Cô gái đáp:
- Thưa ông cảnh sát, tôi không có bằng lái. Người ta đã tịch thu nó trong lần thứ tư tôi bị bắt quả tang lái xe trong tình trạng say rượu.

Viên cảnh sát nghiêm mặt:
- Việc này nghiêm trọng đây, hãy cho tôi xem đăng ký xe!

Cô gái trả lời:
- Tôi không có giấy lái xe vì đây không phải là xe của tôi. Tôi chôm nó từ ga-ra của ông chủ sau khi giết chết ông ấy. Xác ông ta vẫn trong cốp xe đây này!

Viên cảnh sát choáng váng lùi lại, đặt tay lên báng súng và dùng bộ đàm gọi tiếp viện. Khi lực lượng hỗ trợ có mặt, cảnh sát trưởng tiến đến gần cô gái, súng lăm lăm trong tay, yêu cầu cô rời xe. Cô gái vui vẻ tuân lệnh. Cảnh sát trưởng hỏi:
- Thưa cô, viên sĩ quan này nói rằng cô thông báo có xác chết trong cốp xe. Xin vui lòng mở nó ra.

Cô gái mở cốp xe, giả bộ ngạc nhiên khi thấy nó trống rỗng. Cảnh sát trưởng cũng ngạc nhiên không kém, hỏi tiếp.
- Đề nghị xuất trình bằng lái xe và giấy đăng ký xe!

Cô gái mở ví và đưa cả hai loại giấy cho ông ta. Cảnh sát trưởng xuống giọng:
- Mong cô thứ lỗi, tôi không biết nói gì bây giờ. Viên sĩ quan ở đằng kia nói với tôi rằng cô không có bằng lái, không có giấy đăng ký xe và trong cốp xe chứa một xác chết.

Cô gái mỉm cười, nhún vai:
- Chắc anh ta cũng bảo với ông rằng tôi lái xe quá tốc độ, phải không?

Theo Tạp chí Sống mới

Truyền thuyết Sakura - Vân Lam

Thích hoa anh đào thật đấy, nhưng giờ mới biết về truyền thuyết của loài hoa này, biết anh đào đẹp, biết sức sống mãnh liệt, biết sự ngời sáng của một đời sống ngắn ngủi nhưng giờ mới biết ẩn chứa sau nó là một tình yêu không trọn vẹn...

Dahlia

Dù được giấu sau bóng hoa lộng lẫy, rượu sakê say mềm môi, và không gian di chuyển bất ngờ từ Nhật Bản về phố núi Đà Lạt, thì ở đâu hoa anh đào cũng nở. Rốt cuộc, hai kẻ yêu nhau vẫn phải trốn chạy, tỉnh thức khỏi mơ hoa, mà về đời thường. Kết truyện, nhân vật nam tỉnh ra: "Mình vừa mất một thứ gì sâu như lòng giếng...".

Tôi thích cái kết này, nó khoẻ mạnh hơn cách truyền thống: "Em tưởng nước giếng sâu, em nối sợi gầu dài. Ai ngờ nước giếng cạn, em tiếc hoài sợi dây..."; và tôi cũng thích cách yêu tiếng Việt quyết liệt của Vân Lam, khi người viết trẻ này tâm sự: "Viết văn là cảm, là sử dụng tiếng Việt ở mức độ cao cấp...".

Nguyễn Thị Minh Thái

Cuộc trò chuyện đã kéo dài bao đêm tôi không nhớ nữa. Chỉ nhớ lần gần đây nhất, em hỏi tôi sao đàn bà thường khổ vì tình? Sao đàn ông đôi khi tàn nhẫn quá? Tôi biết trả lời em sao đây? Trả lời rằng đàn bà khổ là đôi khi do tự mình gánh lấy. Biết khổ mà vẫn làm!

Hay phải trả lời rằng đàn ông cũng chỉ là con người, sẽ có rất nhiều lần họ không kiểm soát được những gì mình làm. Vì vậy họ vô tình (hoặc cố ý) trở thành kẻ tàn nhẫn. Em có muốn nghe không, câu chuyện buồn của một người đàn bà một và người đàn ông như thế?

...

Sau cùng, tôi cũng thú thật với em là tôi đã có vợ ở quê nhà. Tôi cho em xem ảnh cưới. Em xuýt xoa nói với tôi bằng chất giọng nghèn nghẹn nơi cổ họng "Trẻ và xinh quá! Em cũng nghĩ anh đã có vợ. Nhìn anh phong độ thế này kia mà... Nhưng...". Đột nhiên em im lặng. Nhưng cớ gì tôi không thể chung thuỷ, phải không em?

Người ta bảo khóc là bản năng của giống cái, chinh phục là bản năng của giống đực. Có phải vì vậy cuộc đời những người đàn bà thường gắn liền với nước mắt và cuộc đời những người đàn ông thường gắn liền với những cuộc tình? Như tôi, dù biết trước sẽ làm hai người đàn bà khóc, tôi vẫn không thể tránh va chạm cùng em trong những ngày cô đơn...

Cô đơn với đàn ông đôi lúc xét cho cùng chỉ là cảm giác không có người chăm lo những điều vặt vãnh như nấu ăn, giặt giũ, lau chùi, không có người cùng ăn tối, trò chuyện, và không có người cùng lên giường. Ngay lúc đó, em xuất hiện...

Em yêu tôi vào tháng 4. Khi những cơn gió xuân sau cùng còn sót lại rớt trên vai em trần trụi. Khi Shinjuku Gyoen (1) với hàng trăm người đang nín thở chờ hoa nở. Áo thiên thanh em che lấp cả tầm nhìn phía trước tôi. Hoa Anh đào bung vồn vã như chưa bao giờ được nở, như gã tù nhân lâu ngày khát thèm bay lượn giờ được trả tự do. Như nắng và gió gặp nhau sau những ngày mưa ròng rã. Em bảo muốn biết hương vị thật sự của rượu Sake (2), hãy ngồi nhâm nhi nó dưới tán Sakura (3) đang bung nở cùng người mình yêu thích. Bữa rượu ấy làm tôi ngất ngây...

Người đàn bà của tôi! Tôi có thể gọi em như thế không, khi biết rằng từng có gã đàn ông nào đó trước tôi làm em đau khổ? Khi tôi đã nghĩ đến điều ấy một cách hèn hạ để sau này có thể rời bỏ em không chút áy náy?

Em nói em không thích hoa Anh đào, vì nó mong manh và trong trắng quá, không giống như em đã đi quá nửa đường đời cùng những vết sẹo còn hằn in. Nhưng với tôi, em vẫn mơn mởn xuân thì sau lớp áo thiên thanh đó. Em dâng hiến trọn vẹn và không đòi hỏi điều gì khác ngoài lời yêu thương vội vã đến khi tôi cồn cào nhìn sâu vào lớp áo lấp lánh màu trời.

Em nói: "Em không còn gì để anh gạt gẫm cả!". Em sai rồi. Em còn rất nhiều, nhiều lắm em biết không? Còn thân thể với những đường uốn lượn cong vút mà bất kỳ gã đàn ông nào chưa được khám phá cũng khát thèm. Còn thứ cảm xúc nồng nàn mà không phải bất kỳ người đàn bà nào cũng sẵn sàng trao đi vô điều kiện. Còn cả tấm lòng, dáng dấp của một người vợ thật sự trong những ngày ngắn ngủi ở bên tôi - kẻ ti tiện đã ban phát cho em những lời yêu thương giả tạo để được thoả mãn ngấu nghiến trên thân thể em từng đêm.

Sáu tháng sáu ngày, em kể tôi nghe truyền thuyết hoa Anh đào trước khi chia tay trở về nước. Em nói gã Samurai(*) ấy có một thanh kiếm quý và một tài năng trời phú. Nhưng vì thanh kiếm chưa bao giờ nhuốm máu người nên trong mắt gã nó tầm thường. Gã tức mình vì "xứ sở mặt trời" lúc ấy sao yên bình không chinh chiến để thanh gươm của gã được nhuốm máu. Người con gái duy nhất đã gắn bó bên gã trong những ngày tháng cô độc kia đã hỏi gã rằng trên đời này ngoài thanh kiếm ấy ra, còn điều gì quan trọng hơn chăng? Gã trả lời "không!". Thế là cô gái đã rút thanh kiếm đâm vào tim mình. Máu phủ loang một màu đỏ thắm, thanh kiếm hừng hực sáng chói một vùng. Nhưng cũng từ dạo đó, không ai tôn sùng tài năng của gã nữa. Gã trở thành kẻ hèn hạ và cô độc.

Một ngày mùa đông trắng xóa, gã đi trong nước mắt, tìm đến mộ cô gái, cắm thanh kiếm lên mộ, vòng tay ôm ngôi mộ và khóc nức nở. Sáng hôm sau, trên ngôi mộ người ta không nhìn thấy xác gã, chỉ nhìn thấy giữa bãi tuyết mênh mông một loài hoa mỏng manh, tinh khiết và đẹp tuyệt. Nó là hoa Anh đào. Loài hoa được tạo nên từ tình yêu, từ máu của đàn bà và sự nuối tiếc muộn màng của đàn ông…

Sau câu chuyện, em pha cho tôi ly cà phê với mùi sữa thơm nồng như tôi muốn và rời tôi mãi mãi…

*** ***

Ba tuần lẻ ba ngày. Tôi gọi em trên nick YM vàng nỗi nhớ. Em lẳng lặng:

- Đừng làm khổ nhau. Đừng đối xá»­ vá»›i vợ anh như chồng em từng Ä‘á
»‘i xá»­ vá»›i em.

- Vợ anh sẽ không khổ như em. Cô ấy chưa có con.

- Khổ như em là khổ như thế nào?

- Là…yêu thương hết lòng…là chịu đựng…

- Vợ anh có đau lòng không khi đọc những lời này? Anh có sẵn sàng bỏ cô ấy để sống cùng em không?

Tôi lặng im. Nick em xám lại một màu bàng bạc. Trời Tokyo cuối thu sao hầm hập nóng? Vợ tôi gọi sau khi dự xong một buổi chiêu đãi đình đám của công ty. Nàng vòi vĩnh :

- Mang về cho em rượu sake và hoa Anh đào nhé. Đừng mang về một con "oshin". Em sẽ giết anh!

Rồi cười khanh khách. Tiếng cười ấy không đủ làm tôi thấy tươi tỉnh lại. Tôi ngồi tẩn mẩn vuốt những nếp áo cũ kĩ đã từng được em ủi và mắc lên cẩn thận. Đôi giày của tôi đã trở lại dáng vẻ phong trần lắm bụi từ ngày vắng em. Tiếng máy giặt chông chênh không còn rơi vào giấc ngủ của tôi mỗi sáng sớm. Không còn tiếng chân đi lại trong nhà làm tôi tỉnh giấc mỗi bình minh..Và sự thèm khát chung đụng thể xác, sau cùng cũng chỉ là một cơn mơ nếu người ta không lưu lại trong nhau bằng những cử chỉ yêu thương, nâng niu, vun bón và chia sẻ. Tôi nhận ra điều đó từ ngày uống xong ly cà phê cuối cùng em pha…

Em đã đem đến cho tôi những ngày ấm áp dài trong khoảng thời gian nửa năm quá ngắn. Em từng nói đó là khoảng thời gian hạnh phúc nhất của em. Có thật không em thứ hạnh phúc trong lòng người này lại là một mảnh giẻ trong tay kẻ khác? Tôi đã xem em như một mảnh giẻ để lau cho đời tôi bóng loáng hơn trong những ngày xa xứ.

*** ***

Tháng 12. Tôi trở về sớm hơn dự định. Vợ tôi đứng đón tôi ở sân bay trong dáng dấp của một người đàn bà sắp đến ngày sinh nở. Nàng cười hớn hở :

- Ngạc nhiên nhé! Em định báo cho anh sau ngày anh đi 2 tuần. Nhưng sợ anh lo lắng không tập trung cho sự nghiệp. Hơn nữa em muốn giành bất ngờ nên thôi. Vì anh đã nói sẽ đi không quá 9 tháng mà. Là con trai đó anh. Bố có mua cho Samurai tương lai của bố thanh kiếm gỗ nào không?

Rồi nàng lại cười khanh khách, nép vào người tôi trìu mến khi tôi chưa kịp hôn lên đôi môi mộng đỏ của nàng nụ hôn nào như tôi thường làm mỗi khi về nhà như trước kia.

Ảnh minh hoạ

Tháng 1. Vợ tôi sinh. Đà Lạt vào xuân Anh đào đầy phố. Tôi thấy nắng chẻ đôi nơi đầu con dốc nhỏ trước hiên nhà. Vợ tôi nằm nghiêng phơi tấm lưng trần và bầu ngực căng đầy sữa với đứa con trai đang say ngủ. Tôi chạnh lòng nhớ rừng hoa Sakura ngạt ngào và mùi rượu Sake ấm tràn huyết quản…

Tôi giả vờ viết email báo với em giữa tháng 3 sẽ cùng phái đoàn trở lại Việt Nam khảo sát đề tài nghiên cứu cho tấm bằng tiến sĩ sắp định hình của tôi. Và tôi muốn gặp em…

Email được trả lời hai tuần sau đó. Chỉ vỏn vẹn vài dòng:

"Anh,

Năm nay khi hoa Anh đào nở, hãy uống dùm em một ly rượu Sake, hãy đi xuyên qua những tán hoa nồng nàn đương thời con gái và nghĩ rằng mọi chuyện chỉ là một giấc mơ. Hà Nội mùa này hoa đã nở, một mùa hoa cho đứa bé có cha. Dù cha của nó sẽ là một người khác…".

Tôi lặng im. Sự im lặng thường xảy ra đúng lúc. Đúng lúc để từ chối trả lời điều gì đó. Đúng lúc để chuẩn bị cho một cuộc trốn chạy nào đó.

Giờ thì tôi tin những gì em kể. Sakura được tạo ra từ tình yêu và máu của đàn bà cùng sự nuối tiếc muộn màng của đàn ông…Cũng là khi tôi nhận ra mình vừa mất một thứ gì sâu như lòng giếng…


(1) Shinjuku Gyoen: Tên gọi của vườn ngự uyển quốc gia tại Tokyo, nơi người Nhật và các du khách thường đến thưởng ngoạn hoa Anh đào mỗi năm.

(2) Sakura: Tên hoa Anh đào theo cách gọi của người Nhật.

(3) Sake: Một loại rượu được xem là "quốc tửu" cùng với "quốc hoa" Sakura. Rượu nhạt được dùng trong mỗi dịp năm mới và các lễ hội lớn tại Nhật

(4) Samurai: Tên gọi dành cho các võ sĩ đạo của Nhật.

Mưa buồn




Ngày hôm qua, lần đầu tiên đi bộ hết cả đường Lê Văn Lương, mang cao gót, trời mưa lất phất, một ngày đặc biệt, lạnh. Lẽ ra phải buồn thì không buồn, cứ đi vậy thôi, chẳng buồn nghĩ ngợi gì.

Hôm nay, ngồi trong phòng, mưa to nhưng cũng chỉ ở ngoài trời, có động chạm gì đến mình đâu, vẫn ấm áp. Không đáng buồn thì lại buồn, láng máng hiểu vì sao.

Hạnh phúc quá, ấm áp quá thì người ta dửng mỡ, giỏi nghĩ vẩn vơ linh tinh. Chiều lại dầm mưa đi học, chiến đấu thêm với cái hội thảo là lại quên ngay mà. Mưa lớn thế này chắc sẽ gột sạch mọi thứ.


Mua buon Bang Kieu -